Chủ Nhật, 7 tháng 1, 2018

Tu luyện cố sự: Không môn

Một ngày kia, Đức Phật đang giảng Pháp, bỗng nhiên bị một luồng oán khí ngất trời nơi hạ giới làm kinh động, Ngài cúi xuống nhìn, thì ra là một đệ tử thọ ký của Ngài đang muốn tìm đến cái chết. Đức Phật vội lệnh cho Bồ Tát mang theo bảo vật Không môn (cánh cửa Phật) mau chóng hạ giới cứu người này. 


Vị đệ tử thọ ký này đã liên tiếp mấy đời chuyển sinh ở nhân gian. Nhân duyên đưa đẩy, đời này ông chuyển sinh thành một vị quan trong triều đình, nhưng nhiều lần bị kẻ thù trong chốn quan trường hãm hại, con đường làm quan trắc trở, gập ghềnh. Một con người tài hoa, ấp ủ nhiều hoài bão, vậy mà không được quân vương coi trọng, trái lại còn nhiều lần bị cách chức lưu đày. Đã thế ông còn bị kẻ thù bày mưu tính kế truy sát, cha mẹ vợ con đều bị giết hết, còn lại ông một thân một mình, trên đường chạy nạn, bi phẫn, tuyệt vọng đến nỗi muốn nhảy xuống vực sâu tự vẫn. Bồ Tát vâng lệnh Đức Phật, hóa thành một lão tăng đứng cản trước mặt ông, cất cao giọng rằng: “Không môn không trống ở khắp nơi; Không môn tự tại diệu vô cùng; Vào được không môn vào Phật giới; Không nhập không môn không thể sinh”. Vị đệ tử nghe thấy bài thơ kỳ lạ, trong lòng bỗng tràn đầy hy vọng và ánh sáng của sự sống, ý định tìm đến cái chết lập tức tiêu tan, nhưng ông vẫn không hiểu hết được hàm nghĩa của bài thơ. Lão tăng hỏi ông: “Giờ ông đã lâm nạn đến đây, không xa trong rừng sâu có một ngôi chùa, đó là nơi duy nhất ông có thể lánh nạn. Ta có một cánh cửa Không môn có thể giúp ông rời xa chốn hồng trần thị phi, nếu ông có tâm tu luyện, ta sẽ tặng nó cho ông”. Vị quan thầm nghĩ, giờ cũng chỉ còn một con đường sống đó mà thôi, bèn theo lão tăng vào chùa. Lão tăng sắp xếp mọi chuyện xong, trao tặng Không môn, kinh sách, rồi mượn cớ đi vân du hóa duyên, trở về Thiên quốc bẩm báo lại với Đức Phật.

Không môn mà Bồ Tát trao tặng cho ông thật ra là một cánh cửa hình vòm cung, lớn chừng bàn tay, cứng chắc, trong suốt, tỏa ánh sáng lấp lánh như thủy tinh. Chỉ cần nhìn vào cánh cửa Không môn này, mọi phiền não trong tâm lập tức tan biến, nội tâm thanh tĩnh. Bảo vật Thiên quốc đương nhiên huyền diệu vô cùng, vị đệ tử rất thích nó. Tuy nhiên, quá trình tu luyện không phải dễ dàng, người tu luyện phải từng chút một gột rửa nhân tâm, trừ bỏ đi cái tình của con người đã thấm đẫm tận trong xương tủy, dẫu cho có bảo vật bên thân, nhưng nếu người tu luyện không giữ vững bản thân thì năng lực của bảo vật cũng sẽ không phát huy được. Không môn đã giúp ông vượt qua truy sát của kẻ thù, bảo toàn sinh mệnh cho ông. Nhưng trong quá trình tu luyện về sau, đối mặt với các loại can nhiễu khác nhau, cần phải dựa vào lĩnh ngộ của bản thân đối với Phật Pháp mới có thể phá trừ ma nạn mà tu luyện. Có thể tìm hiểu thêm tu luyện tại http://chanhkien.org. Trong thực tế tu luyện, ông dần dần hiểu ra rằng tu luyện không có con đường tắt, con đường duy nhất là phải chịu khổ, ở trong cái khổ mà không ngừng lĩnh ngộ những điều huyền diệu của Phật Pháp, điều này cũng dần dần trở thành niềm vui trong tu luyện của ông.

Vị đệ tử sống một mình trong ngôi chùa, trải qua những năm tháng còn lại của cuộc đời. Ông dần dần buông bỏ nghiệp trần, đạt được những thành tựu trong tu luyện, nhưng điều duy nhất ông còn lưu giữ lại chính là những hồi ức đau khổ của mình. Những cảnh tượng dường như tái hiện rõ ràng ngay trước mắt: cha mẹ, vợ con, cái chết bi thảm của họ, nỗi nhớ nhung người vợ đã chết, những hoài niệm về các con, lòng mong nhớ cha mẹ, những kỷ niệm đó giờ đây đã ở rất xa, không còn tồn tại nữa, nhưng nó vẫn khiến ông đau thấu tim gan. Lại thêm nỗi đau khắc cốt ghi xương bị người ta hãm hại đến tan cửa nát nhà đã in dấu sâu sắc trong tâm ông, lần lữa mãi mà ông không thể tự giải thoát. Đến phút cuối cùng ông vẫn không có hoàn toàn buông bỏ được những điều này, nên đã bị ma lợi dụng, không ngừng huyễn hóa, mê hoặc chân tính của ông, chúng mượn cớ này để hủy hoại ý chí tu luyện của ông. Thật ra, ngay chính thời khắc này, chúng Thần nơi Phật quốc cũng đang quan sát xem ông thoát khỏi ma nạn này như thế nào, để thành tựu ông trong bước cuối cùng. Đáng tiếc là đời này ông không cách nào chịu đựng nổi, nên đã suy kiệt mà chết trong nỗi dày vò của ký ức đau khổ tột cùng.

Từ khóa: tu luyen. Có thể tìm hiểu thêm tu luyen tại http://chanhkien.org